Ướt nhẹp cả cơn mưa đang dở
Cơn gió heo mây
Cuốn phăng cả cuộc tình trắc trở
Bụi mù ảo diệu
Nhập nhòe cửa kính trong veo.
Đường phố tiêu điều
Xác xơ gốc cây vôi vữa.

Thơ không lời tựa
Trang giấy thoáng hẳn đôi dòng,
Cà phê ít sữa
Giọt đen đắng ngắt sánh sóng
Đường phố vẫn mưa,
Bọt trắng phủ mờ cao áp.
Người xe lưa thưa,
Ồn ào bỗng dưng đi lạc
Nhẹ nhàng tiếng nhạc,
Ve vuốt khói ly cà phê,
"Một cõi đi về"
Du dương ru hồn chắp vá
Mưa rơi càng bạo,
Tình buồn càng bớt hanh hao.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét